Năm ngoái trang sách vẫn dừng ở chỗ phập phùng, và năm nay vẫn phập phùng chỗ ấy, nó dừng lại.
Hà Nội tháng sáu bụp chát hự, tung tóe vỉa hè ống cống gạch lát đường tứ bề dài dài thở. Khổ thân tiếng thở dài của mình.
Tôi đã ngõ hầu quên kẻ dị kì - mình của thuở trước. Còn lại một tôi thèm thuồng cuộc đời nhân hậu tử tế bao dung.
Văn nghệ quần chun, thành chùm cho công chúng ngắm. Các nghệ sĩ lăn lê thỏa một thứ tự nhãn si mê. Các ảo tưởng gia lăn mình làm critic và journalist. Nghệ thuật rối bời tâm can, đâm đầu vào tường hiện đại. Các bạn vẫn làm nghệ thuật đều, hết sức hăng say. Dựng lên lắm, cãi nhau nhiều, mình đã chán những hăng hái tiếp nhận thời ngây ngô đói chữ. Giờ các bạn nói gì mình ko quan tâm nữa. Đây là thời mà nhà nhà làm nghệ thuật, nghệ thuật hạ thấp mình đi ngồi ghế cho các bạn sờ ti.
Bờ Hồ đã thành chốn dẫm đạp của tiểu nông rồi, một ô cỏ Ba Đình người ta cũng lăn ra ngắm nắn sờ bò lê. Một sớm tỉnh dậy tôi nhìn thấy hồ Gươm ngập trong rác rưởi, kem ở Tràng Tiền biến thành rác ùn ùn chảy ra đại lộ, và đám người tiểu nông mắt mở to trân trối đòi Hà Nội của tao, bế Hà Nội vất xuống đường tênh hênh. Lắm lúc còn mơ đại loại có một đám trí thức Bắc Hà quèn rỉ, gào lên man dại: trả Hà Nội lại đây, hay là của báu của chúng tao đâu, sĩ khí thiêng thánh đâu? Rồi đám người với mắt nhìn trân trối lao lên. Tôi kêu á á thất thanh rồi tay bóp chặt tim một cái.
Tỉnh ra trời Hà Nội vẫn nắng nhọc nhằn nhễ nhại, tôi đang ngồi ở ghế đá hồ Gươm, tôi đã quên hình hài mọi thứ xung quanh, quên cả mình đang làm gì ở đây, và là ai hay con gì đó nữa.
Thứ Bảy, 5 tháng 6, 2010
Thứ Sáu, 4 tháng 6, 2010
Tí ti
Nhân lúc sắp phải cắp mông đi chợ :D
- Lúc thường thấy cuộc đời hơi bị trắng trợn, xong rồi gặp một số bạn ngây thơ trong veo lại thấy cuộc đời hiền bình thường. Nhất là các thể loại say mê của cuộc đời, hóa ra vẫn còn ngọt ngào lắm, mặc lòng say mê cũng là để kiếm xiền, he he. Phải đi làm nghề thôi, ít ra là chụp được vài cái ảnh theo sở nguyện :D Cò con, chả vĩ mô, nhưng đáng yêu, đủ hiền từ :D
- Nhân chuyện nói về chủ nghĩa độc (ác) tôn của các bậc cao xẩu, nhất là những bạn tri thức đầy mình trong giới như giờ, he he, mới thấy cái ác hiểm của tình trạng trèo lên đến đỉnh ta cao hơn đèo, sợ các bạn lắm :D Bây giờ bút lông đầy tay, sách vở đầy mình, các bạn vẽ ra bao nhiêu là đỉnh rồi tự bê chiếu chăn lên đó ngồi, ở dưới một bầy các fan xì xụp. Lắm lúc phân vân. Thà vô hướng tùm lum bạ đâu nói đó vỗ ngực đó thảm sầu đó bỉ bai đó hay là để một bậc hiền (giả) định hướng giùm cho đời sống văn hóa nghệ thuật èo uột và búa lua xua hộ mình. Này, mình thấy chủ nghĩa anh hùng - ngụy anh hùng của Việt Nam mình còn bời bời ra nhé :))
- Ừ lười lắm, vả vào mặt cho mấy cái. Viết vào đây để coi như đã vả được mình một cái :(
- Đọc báo buồn thối. Đang sợ hai chục năm nữa đến đời con mình khéo còn làm cực hơn mình vì còn phải nai lưng đi giả nợ. Để đề phòng, từ nay mình hứa sẽ ăn nhạt :( Nhưng 50 tỷ đô chứ ít à.
- Kết bài: thịt lợn tai xanh nhưng vẫn quyết định sẽ mua thịt. Mình có phải hòa thượng hay bác sĩ đâu, he he.
- Lúc thường thấy cuộc đời hơi bị trắng trợn, xong rồi gặp một số bạn ngây thơ trong veo lại thấy cuộc đời hiền bình thường. Nhất là các thể loại say mê của cuộc đời, hóa ra vẫn còn ngọt ngào lắm, mặc lòng say mê cũng là để kiếm xiền, he he. Phải đi làm nghề thôi, ít ra là chụp được vài cái ảnh theo sở nguyện :D Cò con, chả vĩ mô, nhưng đáng yêu, đủ hiền từ :D
- Nhân chuyện nói về chủ nghĩa độc (ác) tôn của các bậc cao xẩu, nhất là những bạn tri thức đầy mình trong giới như giờ, he he, mới thấy cái ác hiểm của tình trạng trèo lên đến đỉnh ta cao hơn đèo, sợ các bạn lắm :D Bây giờ bút lông đầy tay, sách vở đầy mình, các bạn vẽ ra bao nhiêu là đỉnh rồi tự bê chiếu chăn lên đó ngồi, ở dưới một bầy các fan xì xụp. Lắm lúc phân vân. Thà vô hướng tùm lum bạ đâu nói đó vỗ ngực đó thảm sầu đó bỉ bai đó hay là để một bậc hiền (giả) định hướng giùm cho đời sống văn hóa nghệ thuật èo uột và búa lua xua hộ mình. Này, mình thấy chủ nghĩa anh hùng - ngụy anh hùng của Việt Nam mình còn bời bời ra nhé :))
- Ừ lười lắm, vả vào mặt cho mấy cái. Viết vào đây để coi như đã vả được mình một cái :(
- Đọc báo buồn thối. Đang sợ hai chục năm nữa đến đời con mình khéo còn làm cực hơn mình vì còn phải nai lưng đi giả nợ. Để đề phòng, từ nay mình hứa sẽ ăn nhạt :( Nhưng 50 tỷ đô chứ ít à.
- Kết bài: thịt lợn tai xanh nhưng vẫn quyết định sẽ mua thịt. Mình có phải hòa thượng hay bác sĩ đâu, he he.
Thứ Hai, 31 tháng 5, 2010
Nhỏ nhỏ
Mùa hè, ve đã kêu, một số loại hoa đã nở, một số chúng ta phải chia tay, một số chúng ta phải nóng. Lạ, nóng thế mà vẫn chưa đủ để điên khùng lên được. Thỉnh thoảng mình có thói quen cân đếm phẩm tính thiên tài bằng độ điên khùng, cứ trách mình sao không điên được??? :)) Đùa thôi mình xin lỗi, tại vì thỉnh thoảng cảm giác bức bối vì các loại tai ách trách nhiệm nó làm mình không thở được.
Mình đang tính bắt tay lại vào nghiên cứu. Một cách bán nghiêm túc, để mau mắn trở thành một trang bán liệt nữ trong khoa học, rất là đáng yêu :P Thời gian bắt đầu trở lại yên tĩnh hơn với mình ở một số thời điểm, và nghĩ rằng không nên phí đầu óc cho một số thứ vô bổ nữa, nên quày quả thêm lên tí, cho những cái gì dễ thương hơn.
Định là chiều nay đi chụp ảnh, rồi mà nắng quá lại ở nhà. Mùa hè chỉ dừng lại ở lưng chừng lòng, nơi những âu yếm tự mình đi qua, yên tĩnh, thơm :D
Mình đang tính bắt tay lại vào nghiên cứu. Một cách bán nghiêm túc, để mau mắn trở thành một trang bán liệt nữ trong khoa học, rất là đáng yêu :P Thời gian bắt đầu trở lại yên tĩnh hơn với mình ở một số thời điểm, và nghĩ rằng không nên phí đầu óc cho một số thứ vô bổ nữa, nên quày quả thêm lên tí, cho những cái gì dễ thương hơn.
Định là chiều nay đi chụp ảnh, rồi mà nắng quá lại ở nhà. Mùa hè chỉ dừng lại ở lưng chừng lòng, nơi những âu yếm tự mình đi qua, yên tĩnh, thơm :D
Thứ Năm, 27 tháng 5, 2010
Chúng ta trẻ hay già?
Gần đây tôi có chứng lẫn lộn, may nhất chưa lẫn và lộn mình là một thằng người khác. Điều duy nhất làm cho tôi cảm thấy nhân thân của mình không thể lộn với bất cứ ai, đấy là việc tôi có khả năng cau có một cách tuyệt vời. Dấu hiệu của tuổi già :D
Không biết chúng ta còn trẻ hay đã già. Các kí ức bắt đầu chộn rộn đòi được kể lại ề à, nhưng nó nháo nhào với nhau hết cả, chỉ còn mang máng một ít nhếnh nháng trong đầu. Thậm chí tôi còn mang tiếng chém gió vì mớ kí ức giấy vụn không thứ tự.
Các nhà thơ cũng đã già rồi. Các bạn viết tiểu thuyết mấy năm trước còn là thiên tài, bây giờ đã là những người xém già. Hồi lâu đi xem thơ trẻ ở Văn Miếu, cũng toàn các gương mặt nhàu. Có vài bạn cho mình cảm giác xanh non, nhưng cách các bạn rụt rè làm mình e ngại vào một tương lai non tiếp diễn. Tình trạng già sớm rồi cũng sẽ trùm tóc bạc và bồi hồi lên thơ các bạn thôi.
Vì sợ già nhanh nên chúng ta đang gấp gáp thi đua, không phải học tốt dạy tốt, mà cố gắng làm một người tốt, ngay khi còn có thể. Tranh thủ viết vài cuốn tiểu thuyết, tập truyện, and thơ tử tế ngay khi còn có thể bao dung với cuộc đời. Chửa biết chuyện gì sẽ đến sau độ mươi năm, khi chúng ta bắt đầu muốn lui về sơn trại và lầu thơ để tu đời.
Đã hết thời xúng xính
Trơ lại em quần đùi :D
Đến lúc mình trở thành bà giáo, bắt đầu thấy lũ trẻ phù phiếm, và thấy mình giá trị khôn đong :)) Bỏ bớt quần áo xì tin, xì tốp mua sắm, và nằm im trong một cái nhà rỗng của hồi tưởng.
Nhưng chúng ta vẫn muốn hôn nhau, chúng ta vẫn Facebook-ing, chúng ta vẫn blogging, chúng ta vẫn thèm view, chúng ta vẫn nhiễu sự. Ham muốn vẫn còn một đống, ứ hự tình tang. Chúng mình vẫn dắt được nhau đi, chưa cần gậy :D
Thế là thế nào? Chúng ta trè hay giả đây :D :P
Không biết chúng ta còn trẻ hay đã già. Các kí ức bắt đầu chộn rộn đòi được kể lại ề à, nhưng nó nháo nhào với nhau hết cả, chỉ còn mang máng một ít nhếnh nháng trong đầu. Thậm chí tôi còn mang tiếng chém gió vì mớ kí ức giấy vụn không thứ tự.
Các nhà thơ cũng đã già rồi. Các bạn viết tiểu thuyết mấy năm trước còn là thiên tài, bây giờ đã là những người xém già. Hồi lâu đi xem thơ trẻ ở Văn Miếu, cũng toàn các gương mặt nhàu. Có vài bạn cho mình cảm giác xanh non, nhưng cách các bạn rụt rè làm mình e ngại vào một tương lai non tiếp diễn. Tình trạng già sớm rồi cũng sẽ trùm tóc bạc và bồi hồi lên thơ các bạn thôi.
Vì sợ già nhanh nên chúng ta đang gấp gáp thi đua, không phải học tốt dạy tốt, mà cố gắng làm một người tốt, ngay khi còn có thể. Tranh thủ viết vài cuốn tiểu thuyết, tập truyện, and thơ tử tế ngay khi còn có thể bao dung với cuộc đời. Chửa biết chuyện gì sẽ đến sau độ mươi năm, khi chúng ta bắt đầu muốn lui về sơn trại và lầu thơ để tu đời.
Đã hết thời xúng xính
Trơ lại em quần đùi :D
Đến lúc mình trở thành bà giáo, bắt đầu thấy lũ trẻ phù phiếm, và thấy mình giá trị khôn đong :)) Bỏ bớt quần áo xì tin, xì tốp mua sắm, và nằm im trong một cái nhà rỗng của hồi tưởng.
Nhưng chúng ta vẫn muốn hôn nhau, chúng ta vẫn Facebook-ing, chúng ta vẫn blogging, chúng ta vẫn thèm view, chúng ta vẫn nhiễu sự. Ham muốn vẫn còn một đống, ứ hự tình tang. Chúng mình vẫn dắt được nhau đi, chưa cần gậy :D
Thế là thế nào? Chúng ta trè hay giả đây :D :P
Thứ Tư, 26 tháng 5, 2010
Book brick
Bạn Bơ nói mình viết nhảm quá, hãy làm một nghiêm túc person, but khó thay, mình nhảm đã thành quen, mình chả hiểu sao cứ viết tử tế là tự thấy mình sến tởm lên được :))
Mình xin đặt cục gạch ở đây: Nhân có lúc sắp giảng dạy về nông thôn, mình bắt đầu ngồi xâu chuỗi các nông thôn đáng yêu và đáng ghét trong trí nhớ của mình lại, rồi dạy. Mình thấy cái mớ kiến thức của mình thật chềnh ềnh, lô xô, lố nhố. Như tất cả những gì mình nhớ được về nông thôn. Mình nhớ nhất cái kiến trúc dân sự xanh đỏ thực dụng của nhà mái bằng nông thôn, nó làm mình nghĩ đến đống bất quy tắc thơm mùi (bánh) đa đa. Lẽ giản đơn khi đi qua bất cứ làng xã nào, mình cứ nhòm chăm chăm vào các nhà, ngó cái kiến trúc của nó, cách bài trí sân vườn, lát tường, lát nền, viết số má hoa hồng trên bể nước, mái nhà, bố trí công trình phụ, cả cái đua đòi lầu gác... Mình thấy thực sự hấp dẫn. Sau này đọc bác Phan Cẩm Thượng, bác so sánh với Pop Art, thấy rung đùi ghê lắm. Một cái xô lệch vô tình nhưng rất thơm mùi hiện đại ông đếch coi cuộc đời với các loại cu quỷ quy củ tỉ lệ tí lệ ra gì. Dăm năm nữa chúng mình sẽ bỏ Đường Lâm, Cự Đà, Thổ Hà, Chuông... bỏ nhà cổ đi mà chỉ tập trung vào nhà cửa dân sự hiện đại. Buồn vì cái đống xô lệch ấy chỉ khi còn là đứa trẻ. Giờ thì đã bắt đầu thấy quen và thậm chí còn thương êu.
Mình bùn ngủ quá rồi, thành thị thề rằng đếch chạy Pop Art được với các bác nông dân đâu :D
Mình xin đặt cục gạch ở đây: Nhân có lúc sắp giảng dạy về nông thôn, mình bắt đầu ngồi xâu chuỗi các nông thôn đáng yêu và đáng ghét trong trí nhớ của mình lại, rồi dạy. Mình thấy cái mớ kiến thức của mình thật chềnh ềnh, lô xô, lố nhố. Như tất cả những gì mình nhớ được về nông thôn. Mình nhớ nhất cái kiến trúc dân sự xanh đỏ thực dụng của nhà mái bằng nông thôn, nó làm mình nghĩ đến đống bất quy tắc thơm mùi (bánh) đa đa. Lẽ giản đơn khi đi qua bất cứ làng xã nào, mình cứ nhòm chăm chăm vào các nhà, ngó cái kiến trúc của nó, cách bài trí sân vườn, lát tường, lát nền, viết số má hoa hồng trên bể nước, mái nhà, bố trí công trình phụ, cả cái đua đòi lầu gác... Mình thấy thực sự hấp dẫn. Sau này đọc bác Phan Cẩm Thượng, bác so sánh với Pop Art, thấy rung đùi ghê lắm. Một cái xô lệch vô tình nhưng rất thơm mùi hiện đại ông đếch coi cuộc đời với các loại cu quỷ quy củ tỉ lệ tí lệ ra gì. Dăm năm nữa chúng mình sẽ bỏ Đường Lâm, Cự Đà, Thổ Hà, Chuông... bỏ nhà cổ đi mà chỉ tập trung vào nhà cửa dân sự hiện đại. Buồn vì cái đống xô lệch ấy chỉ khi còn là đứa trẻ. Giờ thì đã bắt đầu thấy quen và thậm chí còn thương êu.
Mình bùn ngủ quá rồi, thành thị thề rằng đếch chạy Pop Art được với các bác nông dân đâu :D
Nhân one cool day
Nhân chuyện dạo này giời Hà Nội mát, mình xin góp mấy chuyện.
Giời mát mà mình vẫn không được lượn đường, mình vẫn không được đi chơi, mình vẫn phải đi nàm, mình bất bình nắm nắm.
Giời mát mà Hà Nội nó vẫn bửn và bừa như thế, chán bạn Hà Nội quá :(
Giời mát thế rồi mà học sinh ra đường nó vẫn không chào mình, mặc cho mình đôi khi nhìn trân trối vào chúng nó. Ôi vinh quang thay :(
Giời mát là học sinh lăn ra ngủ, giáo viên bên trên che ngáp và lau nước mắt hết sức mùi mẫn. Chán cái xã hội vô nghĩa này, không còn trò gì hơn nữa sao?
Giời mát vì gió và tình yêu của Lưu Quang Vũ vẫn cứ thổi, nhưng chưa mát đến chỗ mình. Tiền công đoàn phí còn chưa có mà đóng, lấy đâu ra gió với tình yêu xài xa xỉ?
Giời mát đến nỗi bạn Bơ bắt đầu nằm nhà và nghĩ đến chuyện xa xôi, rằng cái thời xưa mình đã đáng yêu như nào, còn bây giờ có giống một quả na héo hay không, bạn định tâm phải vùng dậy làm một na tươi cho bõ mát.
Giời mát tại sao người ta ko nhớ nhau nhỉ. Cuộc đời ko có tình yêu rứt nà bùn.
Bùn nhất là bùn ngủ đấy, mình đi ngủ đơi :D
Giời mát mà mình vẫn không được lượn đường, mình vẫn không được đi chơi, mình vẫn phải đi nàm, mình bất bình nắm nắm.
Giời mát mà Hà Nội nó vẫn bửn và bừa như thế, chán bạn Hà Nội quá :(
Giời mát thế rồi mà học sinh ra đường nó vẫn không chào mình, mặc cho mình đôi khi nhìn trân trối vào chúng nó. Ôi vinh quang thay :(
Giời mát là học sinh lăn ra ngủ, giáo viên bên trên che ngáp và lau nước mắt hết sức mùi mẫn. Chán cái xã hội vô nghĩa này, không còn trò gì hơn nữa sao?
Giời mát vì gió và tình yêu của Lưu Quang Vũ vẫn cứ thổi, nhưng chưa mát đến chỗ mình. Tiền công đoàn phí còn chưa có mà đóng, lấy đâu ra gió với tình yêu xài xa xỉ?
Giời mát đến nỗi bạn Bơ bắt đầu nằm nhà và nghĩ đến chuyện xa xôi, rằng cái thời xưa mình đã đáng yêu như nào, còn bây giờ có giống một quả na héo hay không, bạn định tâm phải vùng dậy làm một na tươi cho bõ mát.
Giời mát tại sao người ta ko nhớ nhau nhỉ. Cuộc đời ko có tình yêu rứt nà bùn.
Bùn nhất là bùn ngủ đấy, mình đi ngủ đơi :D
Thứ Sáu, 21 tháng 5, 2010
Rain rửng mỡ
Thì trời nóng một lúc thì đi tè, và thế là chúng ta có mưa một cách rất sướng sung, nhìn trời đầy hàm ơn. Sống hàm ơn trời là một biết điều. Nhưng trời bạc lắm, các bạn cứ chờ mai mà xem, lại ong đầu.
Mình có cần hàm ơn những ai đã bất chấp việc mình là một Nấm đích thực mà yêu mình, cho mình một vài tí quà, để mình phải rơm rớm lệ không? Mình thật thảm hại nhường nào khi nhớ lại sự hàm ơn chó cún của mình, với mọi thứ xung quanh. Nấm có chân tay đầu óc, không đến nỗi ngu dốt, biết đẹp và xấu, lành và ác, cũng biết chăm (bón) tha nhân. Thế sao tha nhân cứ cúi xuống?
Đàn bà xấu thì không có quà
Đàn bà xấu tất nhiên phải hàm ơn đàn bà đẹp và đàn ông (bất kể tốt xấu)
Chúng ta ác quá nên trời cho nắng, nắng cho bong hết ác ra, còn lại tí thiện còi xương
Ngày mai tiếp tục một Nấm, ngày mai tiếp tục còi xương
Mình có cần hàm ơn những ai đã bất chấp việc mình là một Nấm đích thực mà yêu mình, cho mình một vài tí quà, để mình phải rơm rớm lệ không? Mình thật thảm hại nhường nào khi nhớ lại sự hàm ơn chó cún của mình, với mọi thứ xung quanh. Nấm có chân tay đầu óc, không đến nỗi ngu dốt, biết đẹp và xấu, lành và ác, cũng biết chăm (bón) tha nhân. Thế sao tha nhân cứ cúi xuống?
Đàn bà xấu thì không có quà
Đàn bà xấu tất nhiên phải hàm ơn đàn bà đẹp và đàn ông (bất kể tốt xấu)
Chúng ta ác quá nên trời cho nắng, nắng cho bong hết ác ra, còn lại tí thiện còi xương
Ngày mai tiếp tục một Nấm, ngày mai tiếp tục còi xương
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)