Thứ Tư, 21 tháng 9, 2011

Nhân trường hợp gió mùa

Khi trên đường gió mùa nguy nga, người cứ mở miệng là thèm hoa sữa, ước ao đến nỗi thèm cả tí nước hoa có mùi hoa sữa, vẩy vào trong gió lạnh xa xứ mà nhớ quê hương. Khi lòng người rối rắm bị vun cuộn lại trong mớ tơ mùa buốt xót, bao nhiêu cái đau đớn bẫng hẫng chán nản bừng dậy. Khi chân đi không chạm đất, cả tâm trí lẫn vào trong cái hân hoan buồn bã - kiểu một thứ thời hoan, hơi bệnh bệnh. 
Khi bớt ít nhiều hớn hở để thêm một tí ham muốn yên tĩnh, tập sống giản đơn, và bỏ nhiều thứ ở bên ngoài. 
Mùa thu không năm nào giống nhau. Lòng người cũng vậy. Duy chỉ có những ham muốn là đã đổi.

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011

Cái móng

Ở thời ní tưởng nà chuyện hão huyền, thì đòi hỏi sống xả thân nà một chuyện còn hoang đường hơn. Mà rốt cục thì xả thân là quái gì? Đã có thời trong bài văn cấp 2, cấp 3 đọc thấy một loạt những rốt ráo, quyết liệt, tận cùng, hết, chết, thoát, đi, đến... linh tinh xinh cả lên, cả bạn cả mình. Thời trẻ con bạo liệt, người lớn (gồm bố mẹ thầy cô) chỉ là cái móng, xá gì mấy thứ vạm vỡ vô hình khác. Những tưởng có thể lớn lên mãi với những bạo liệt đó. Những tưởng các vĩ nhân tỉnh lắm, hóa ra vẫn toàn trẻ con ngâm thơ Tố Hữu cả. Thế mà có lúc đã mỉa mai Hoàng Anh Tú ghê lắm, cái chân lí ngọn nến vắt mình để cháy, hai người đin đi giữa kinh thành, tình iu cao thượng... sến thảm làm sao. Vậy mà giờ thấy Hoàng Anh Tú chỉ sến bằng cái móng của mình :))
Bây giờ gặp lại các gương mặt quyết liệt nhàu, chỉ có nhìn nhau, ưu phiền và hồi cố. Thầy thì ngợi ca các gương mặt quyết liệt mới, cảm động lắm. Còn lo lắng sợ bạo liệt đến độ vong thân.
Đến độ vong thân được thì sẽ thế nào? Ai mà biết được thế nào, hiện tại của chúng ta bé bằng cái móng.

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2011

Rên

Vài giọt mưa nhọp nhẹp mà lòng xao xuyến hết cả lên. Tưởng tượng ra đường, quán, phố, mái... ướt lạnh. Nhớ đủ thứ. Nhất là những đêm một mình.
Chuyện sến trong mưa là chuyện chẳng đặng đừng. Nhất là khi vắng lặng.
Trong đầu hiện lên rất rõ những ngày mưa hoang mang, người vật vờ, tâm trí không gì rõ rệt. Chỉ trở về trong thoáng lát, mà bần thần cả người.
Đang nghĩ xem, ai viết đêm mưa thì hay :D

Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2011

Thôi hết rồi còn chi nữa đâu em

Hết gió dãi trăng thềm, sương lá rụng trên đầu gần gũi.
Nhưng cũng chả ước được giận hờn nhau sung sướng biết bao nhiêu nữa.
Năm 12 tuổi  từng chỉ ước có cả kho sách để đọc, chí ít cũng là 1 hòm sách, đọc trong bóng tối cũng được, kể cả là toét mắt ra (như lời mẹ bảo).
Năm 18 tuổi sách be bờ bốn bên cái giường phòng trọ, từng chỉ ước sách ngập nữa ngập mãi thành cái cũi, nhốt béng mình ở trong ấy. Nhưng đã mon men mơ thêm cả mấy quyển manga. Đạo đọc đã có vẻ suy vi.
Năm 22 tuổi, tốt nghiệp đại học, về quê xin việc, gửi bưu điện 2 thùng to như thùng máy giặt. Bố xệch xạc xe cộ mới chở được về, bảo: đọc được hết chỗ này không, đọc được hết thật tao cho tiền. Cười giả lả bảo giở được hết là may rồi bố ạ.
Năm 25 tuổi, học được nghề xáo sách. Chép chôm khắp nơi để làm luận văn cao học. Đêm chong đèn ôm máy tính, sách mở được một trang đã khò khò.
Năm nay 27 tuổi. Không đọc được quá 5 trang mỗi ngày, đọc xong thì quên sạch, chỉ còn lảng vảng vài làn khói mơ mòng đâu đâu. Cái giá sách làm điệu, nhìn có lúc muốn đập đi vì hợm. Lại ước quay lại tuổi  12, một ngày đọc cả trăm trang, háo hức, háo hức, nhớ nhớ thuộc thuộc, như trẻ nít.
Trí nhớ đã suy tàn cả rồi. Ham muốn cũng suy tàn. Nhưng những lúc mọi thứ đã chán ngán, đã đau buồn đến tận cùng, hoặc chẳng còn một thiết tha gì nữa với xung quanh, lại cứ vục đầu vào sách. Chả phải cao siêu gì đâu nhé, để đọc vài trang, lấy đà cho cơn ngủ rủ rê mà nhắm mắt. Và khi cơn mơ kéo tới, thì tâm hồn cũng đã yên ả lại rồi.
27 tuổi mới nhận ra không bao giờ nên kì vọng nhiều vào tha nhân, bất kể ai là tha nhân. Hoặc tin cũng được, nhưng đừng thành thực.
Đã có lúc nghĩ, ngay cả sách vở cũng bội bạc mình.
Cái cảm giác về Xuân Diệu cô đơn, đến bây giờ mới biết không hề sến.
Mình làm gì vào ngày mai khi mình đếch nói chuyện tình?

Thứ Hai, 30 tháng 5, 2011

Khăn gấm quạt quỳ và thỏi chocolate

Đọc Truyện Kiều đã đành, đọc Trần Đình Sử viết Thi pháp Truyện Kiều càng đành hơn, như thể là, uống thuốc phải có thang, mặc dù thang có thể chỉ hợp với một vài người. Một thang tốt nữa mà dẫn thuốc xong uống chết lịm luôn vì hứng là Tìm hiểu phong cách  Nguyễn Du trong Truyện Kiều của Phan Ngọc. Quay trở lại chuyện thầy Sử phát hiện chuyện Nguyễn Du có tài dựng cảnh. Tiết kiệm thời gian, tránh cho quỹ thời gian eo hẹp lúc nào cũng vội vàng của các nhân vật có đời sống ngắn ngủi để dành vào một số việc khác như tự tình, thề thốt, đi trốn, oánh nhau, giết người vân vân và vi vi, thì cụ Nguyễn Du lôi sẵn đạo cụ vào cánh gà để nhân vật lôi xềnh xệch ra dùng dần. Thậm chí, có lúc như kiểu cụ còn cho tất đạo cụ vào tay áo hoặc vào một cái bao, để sẵn lúc nào giở ra lúc ấy, rất tiện, gọn. Từ cái khăn gấm quạt quỳ lãng mạn đẹp đẽ để tức thì đổi trao giữa anh ả Kim Kiều trong buổi ấp e, đến cả cái thây vô chủ bên sông đem vào để đánh lộn sòng ai hay hơi bị ghê người, cụ Nguyễn Du có cả nhé. Tra Từ điển Truyện Kiều của cụ Đào Duy Anh, "sẵn" và "sẵn sàng" được dùng với nghĩa này xuất hiện 24 lần lận, đặc biệt ở chỗ cái sờ nắn được sẵn có đã đành, mà cảnh trí cũng sẵn, phẩm cách tài năng cũng sẵn - nghĩa là những cái rất khó sẵn thì nhân vật của cụ sẵn cả, thế mới gọi là hết chỗ nói, hết sảy. Có những câu nổi tiếng dễ thuộc thế này ai cũng nhớ cả: Thông minh vốn sẵn tính trời, hay là Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên. Chẹp, sẵn thế này thì đúng là phải nghi ngờ rồi chăng, he he.

Hồi sinh viên còn nghĩ rằng thầy Sử hơi quán triệt chủ nghĩa, nghĩa là áp vào cho cụ Nguyễn Du một cái chủ ý dàn dựng nào đó nghe thật kì, rằng sáng tác mà ý đồ ý tứ như vậy thì mệt quá, mà chắc gì đã phải, viết thì cứ viết thôi, nhiều khi là thói quen dùng từ. Ba nghìn câu cơ mà. Mà áp vào thế tự nhiên làm cụ Tố Như cứ lọ mọ thế nào, mình lại khéo tưởng tượng, cứ ngồi vẽ ra.... Nghĩ đến buồn cười.

Thời ấu trĩ đó qua nhưng câu chuyện có hay không chuyện cụ Nguyễn Du dàn dựng vẫn chưa hiểu được, ít nhất là kệ các cụ, dàn hay không thì đọc Kiều ê a bật Kiều tanh tách là sướng rồi :P Tự nhiên hồi nào xem phim Up - cái phim hoạt hình yêu ơi là yêu của Disney, thấy có lần nhân vật ông cụ Fredricksen vì muốn cứu Russell, con chó Dug và con chim Kevin đang ở trong ngôi nhà bay sắp bị Muntz xông vào uy hiếp, mà lôi ra từ túi quần một thỏi chocolate dở để dụ Kevin (vốn tham chocolate như gì) lao bắn ra khỏi cửa sổ kính với tốc độ thần tốc để thoát thân. Cái thỏi chocolate đó ở đâu ra? Không nhớ cụ Fred kiếm đâu ra, hay chính là thỏi chocolate của Russell đút vào túi quần ông cụ từ lúc nào mà mình xem không để ý? Thứ đạo cụ sẵn này rất khó chấp nhận nhưng lại dễ hiểu ở phim hoạt hình. Ai xem Tom và Jerry mới thấy Jerry lắm đạo cụ đến thế nào để chống trả Tom, mà Tom cũng rứa. Tự nhiên thuốc nổ, cưa gỗ, chai lọ, đàn đóm, xoong chảo... ở đâu ra cứ ùn ùn, oánh qua oánh lại cứ như thật. Xem mà chả ai thắc mắc cả, chỉ mải cười toe he he. Rõ ràng là chuyện bố trí có lịch sử cả nhé. Ai cũng bố trí cả, bài binh bố trận ghê lắm. Cụ Nguyễn Du là đạo diễn đại tài đấy. Trong thời gian kịch tính, không gian eo hẹp mà bố trí thêm hoàn cảnh để nhét đạo cụ vào là khó nhăn răng, chi bằng cứ cho sẵn đi, sẵn nhiều thì chả ai thắc mắc nữa, có vậy thôi.

Đùa, ý mình ở chuyện này chỉ là nói cái thói quen thưởng thức của mình có vấn đề. Tỉ như báo chí lá cải xem phim hay video toàn chú ý chuyện cô này phạm luật giao thông, cô kia cởi áo bao nhiêu giây, nhân vật nam gương mẫu sao lại hút thuốc lá, hút xong lại vứt ra đường, thiếu ý thức môi trường, rồi kết thúc phim chả hiểu gì cả, vân vi vân vi. Tuyệt nhiên không thấy ai sắc mắc mèo Kitty không có mồm hay nhân vật hoạt hình chỉ có 4 ngón tay. Đạo diễn Vương Đức có lần nói khán giả soi phim chứ ứ phải xem phim.

Nếu chỉ xem mà không soi cũng dở. Nhưng soi dớ dẩn thì lại đáng chém. Thỉnh thoảng cũng hơi bị dị ứng với bác nào hay soi sách quá, và làm ra vẻ một người soi giỏi. Có thú vị quái gì đâu, làm một cái kính lúp hay làm một người đọc thì thích hơn?

Tâm trạng khi đin

Những chuyến xe bus dài không dứt, mà rồi cũng dứt vì tắc đường mãi rồi cũng hết, vì đến nhà rồi, và vì tôi chẳng còn lí do gì ở trên xe nữa, tôi phải xuống thôi.

Trên xe tôi nghĩ được bao điều, nghĩ được cả vô số khoảng trống rỗng bay lơ lửng như bong bóng. Ví dụ điện đường nhấp nháy sao mà buồn. Bằng lăng tím ngắt trong phố tối cũng lẻ loi. Lá cây dâu da bên đường rì rào, trời sâm sẫm và lan man. Những buổi chiều tối mùa hè, những tối mùa hè dài không dứt. Mà năm nay phượng nở, bằng lăng nở lút ngút quá, cả thành phố tím đỏ và lao xao, đùa, mình đã già quái đâu? Thế mà đi xe về cứ buồn.

Mùa hè đến còn thiếu mây trắng nữa thôi. Lúc nào trời xanh ngặt ra, và mây xôm xốp bồng bông như kẹo trên trời, lúc đó là mùa hè thật đủ. Chỉ có điều nóng đến chảy mỡ. Chảy mỡ mà lòng vẫn cứ nao nao, tiên sư, trời xanh mây trắng là nghĩa lí quái gì?

Thứ Ba, 17 tháng 5, 2011

Zui

Việc đáng mừng thứ nhất: 2 cuốn cũ của Đỗ Lai Thúy đã được tái bản. Bản in nhiều lỗi chính tả, sách Tri Thức mà thỉnh thoảng cũng ẩu ghê. Lâu lâu đi lượn sách không mua được quyển gì, tự nhiên ngó thấy 2 quyển nằm trong góc, mừng húm.
Việc đáng mừng thứ hai: phát hiện ra khi say sưa, ai cũng sến như nhau, ka ka. Việc đáng mừng này được rút ra từ việc đọc 2 cuốn của việc đáng mừng trên.
Việc đáng mừng thứ ba: Nằm nghĩ lại hai việc đáng mừng trên mà tủm tỉm cười, trên giường.

Thứ Sáu, 13 tháng 5, 2011

Tháng tư

Có rất nhiều việc làm cho mình buồn phiền kể từ lúc đó. Một trong những điều lớn nhất, là mình không được làm những gì mình thích nữa, hoặc làm một cách lo âu. Như thể là một thằng trộm luôn có tâm thế nhấp nhổm :)) Và hơn thế, không còn quá nhiều thời gian để suy nghĩ thanh thản hay yên tĩnh một cái gì đó, đọc một cái gì đó đầy yên tâm, hay viết một cái gì tử tế chỉn chu.
Tháng tư, các bạn náo nức. Mình muốn đi chơi đâu đó, mà cứ bị quấn lấy mớ gia đình và thành phố nồng nã mệt mỏi. Hoa loa kèn đâm ra phù phiếm, chỉ là thứ doping làm dịu cơn thèm yên tĩnh. Cả thành phố tháng tư thèm im lặng một cách điên cuồng.
Thành phố điên cuồng chả còn gì lạ. Thế mà cá nhân điên cuồng thì hiếm. Nhất là điên cuồng một cách không ấu trĩ và thành thực. Thỉnh thoảng ngạc nhiên đến vỡ tim vì một sự sôi nổi Liên Xô ngập tràn trong các cảm hứng hiện đại :)) Từ ngạc nhiên đến thèm thuồng. Vì làm sao có lại nó nữa, cái thời lên đồng nói năng văng mạng, các loại gió bị chém tơi bời trong nỗi phấn hứng thành thực đến ngu ngốc. Thời đó rất xa, trời ơi nói xa mà buồn thối ruột vậy trời ơi. Chỉ có sến là còn, và gần. Lúc nào cũng rớt dãi vòng quanh :))
Đến phải mua về một con cún mất thôi, không có nhẽ?

Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2011

Chùa Kỉ của chúng ta

Hồi nào tới giờ mới có một hai năm, mà câu già than mãi thành nhàm. Bèn lấy câu hồi xuân quất ngựa ca lên, muốn thành trẻ trung chạy lung tung đua với các bạn thanh niên. Nhưng qua hải quan, các bạn chặn lại: thiếu pát sờ po tự kỉ.
Vất cành liễu lại, ruổi ngựa ca lủi thủi: hỏi thế gian, tự kỉ là vật gì? T___T
Khỉ các bạn thanh niên, các bạn định làm trò này đến bao giờ?

Nào thì mùa xuân em đi hái hoa


Từ khi có một cái máy ảnh, bắt đầu thích đi đây đó vào mùa xuân để chụp ảnh hoa hoét. Mùa xuân năm nào cũng đến, mà cái khả năng năm nào cũng chụp được ít nhất một bông hoa hoặc đại thể một cái gì linh tinh phèng, lại ngày càng khó. Thực tế, chỉ tại muốn lưu giữ một cái gì tươi tắn của lòng mình, bởi khi vui thì mới thấy mùa xuân hớn hở, và hoa hoét đáng yêu. Dần dà, một người từng ghét đủ loại nghi lễ như mình đang tự buộc mình vào thứ nghi lễ lẩn thẩn và dở người nhất, a dua tua lua thua nhất của bọn vô công.
Halo, dù sao thì cũng xin chào mùa xuân :D

Thứ Năm, 6 tháng 1, 2011

Sách

Sách thật là bá vương thiên hạ: cô thủ thư yêu sách, anh bán sách yêu sách, mọt sách mê sách, các bạn trẻ cho sách vô túi làm duyên, trưởng giả bày sách làm sang, mình buồn mình đọc sách chơi chơi, chúng mình hết chuyện với nhau chúng mình lôi sách ra xáo lộn lung tung, rảnh rỗi chúng mình viết review kiếm nhuận bút khơi khơi, rồi cãi nhau blog ali mơi mơi, nhã thiệt, nhã thiệt...
Phục các bạn đọc trăm ngàn cuốn sách, mà đọc kĩ như đúng rồi, còn nhiệt tình khoe mỗi ngày đọc bao cuốn, mỗi giờ ngốn bao trang, trong chuyến bay nào chuyến ô tô nào chuyến tàu cánh ngầm nào đọc bay một kiệt tác nào, có bao lỗi mo rát, còn nhiệt tình điểm sách giúp bà con mãn nhãn, cẳng khỏe re, ngồi một chỗ mà tỏ tường cả Đinh Lễ Nguyễn Xí lẫn A ma dôn. Duy trì được cái nhiệt hứng với sách như thế thật đáng nể, phải hem các bạn?
Vì thiệt tình, mình giờ vào đầu không quá được ba trang cái gì cả, thiệt dân trí lùn. Không đọc được nhiều sách là dễ thành sát nhân lắm đó nghen ^^
Với sách, chúng mình hành xử thật "phong đa" :)) Đã thôi cái cảm giác gờn gợn trước những người sưu tầm sách, những kẻ sở hữu cả ngàn cuốn, coi mỗi cuốn là một gia tài, nhưng là gia tài im lìm. Những kẻ mê sách, tầm sách, để hấp diêm rồi cất đi, ít lắm. Tựa như tiền cổ, gốm cổ, sách cũ là một thú chơi. Mà đã là thú chơi thì đừng câu nệ, đừng cầu kì, mất vui. Quan trọng là thái độ tôn thờ thèm muốn hỉ hả với nó, đáng quý một cách thực thà.
Cũng ngán cái kiểu làm hướng dẫn viên du lịch tạo hot trend cho bà con điên loạn vì một đại gia cỡ bự nào đó. Các bạn đổ xô đi đọc, rồi khoe, rồi hùa theo, thiệt là mốt. Cái chân cảm thực sự với một cuốn sách không cần phải ồn ào như thế. Tôi đang đọc A, B, !#%^&*... đây này, hợp trend lắm đó, chúng mình thiệt hợp nhau, thiệt tân thời.
Chán.
Mà các bạn đừng cao ngạo nữa. Đọc sách xong các bạn toàn phán. Mình sợ phán lắm. Nghe như toàn thánh sống.
Mình biết bạn mê sách lắm, chắc hẳn chẳng bỏ qua cuốn đó đâu. Bạn yên tâm nhé, mình biết bạn sẽ mua và đọc mà, đừng lo mình không biết, các bạn khác không biết. Vậy nha.


Đùa chơi ha, hôm nay sau nhiều tháng được đi lượn hồ, ăn kem Long Money và mua sách, nhã quá nên quỡn, nói nhảm ha, ha ha ha

Thứ Tư, 15 tháng 12, 2010

Rét nằm mê

Lâu rồi chưa trở lại chốn này. Thế giới nhỏ bé xinh xắn và cũng đầy buồn tủi chưa bao giờ bớt xinh xắn và buồn tủi. Cô gái ko còn mới lớn, mà sắp già, thế mà cũng vẫn buồn tủi lắm lắm, thế mới ghê :D Nguyên do vì sao thì chỉ mình cô biết. Vì thế giới không cần hiểu một gái già ẩm ương. Tuổi xuân ra đi gió thổi, ngày dài bỏ túi nằm chơi...
Những mong muốn thấu hiểu tột cùng là điều hoàn toàn không tưởng, mà như bạn Ổi nói, thật phi lí. Thật lòng mình sợ lắm, sau này làm sao loài người sống được cùng nhau, mà vẫn vui tươi?
Hà Nội mưa gió và rét từ từ, để có thời gian rủ rê người ta trìu mến với nhau. Trìu mến mà làm gì, toàn yêu thương nghĩa vụ. Hà Nội rét như một nghĩa vụ, nên rét mệt và buồn. Loài người có yêu nhau được mãi đâu. Cái hôn thì quý, nhưng hôn mãi cũng nhàm.
Bạn có bao giờ thật cần mình để trìu mến hết cuộc đời này không?

Thứ Sáu, 8 tháng 10, 2010

Đại còi

Thành phố già một nghìn năm sáng nào cũng phải dụi mắt ôm đầu bò dậy, lấy tán lá cổ thụ nút lỗ tai, đặng xua lũ còi hụ ầm vang náo động mà ngủ nướng nốt cái tuần bát nháo.
Nghĩ cũng lạ, thành phố nhỏ như nắm cơm, mà còi hụ hàng ngày hàng giờ, thậm chí hàng phút, xe cảnh giới đi trong thành phố hoa cả mắt, như đèn cù. Nắm cơm nát toẹt vì còi inh oe.
Thành phố hòa bình bỗng nhiên bị bất an, vì cái đám còi làm rung lên bần bật những nghi hoặc mơ hồ về cháy, về nổ, về cứu thương, về khủng bố, về tội phạm... vân vi vân vi. Như cái củ công ten nơ ở Mỹ Đình đó, chả bất an lắm đó sao. Nghĩ mà run.
Xã hội bắt đầu không giấu nỗi lo nghĩ nữa. Nó làm thành phố khắc khoải vì còi.
Đại lễ còi còn 2 ngày nữa.

Thứ Ba, 5 tháng 10, 2010

Thơ bảy chữ

Trời chuyển gió mùa, hí hửng hí hửng, nghĩ đến ôm ấp người tình thì thú lắm, vì người tình béo béo ấm ấm đáng yêu, và hay im lặng. Trời lạnh dễ làm nhớ người tình béo, nếu đang giận thì sẽ nhớ thứ khác, ví dụ kí ức xa xôi, năm tháng tuổi trẻ, hoặc thấy trời chiều sao mà buồn, mặc dầu không có tí bảng lảng bóng hoàng hôn nào.
Tình sao cứ phải cần gió lạnh mới lên được chút hương? Ngày thường, nồng nã, nóng nảy, không se se hiu hắt, không thể cầm tay, ôm chặt, hoặc thắm thiết hơn sao?
Thế là tiếc mấy ngày gió lạnh lắm, trong lòng nghĩ mùi gió thơm níu được rất nhiều thứ. Tuy nó làm xáo trộn đủ đường, cả tâm can, và khơi gợi những thứ không nên bùng lại.
Cứ đọc Lưu Quang Vũ là muốn yêu thương run rẩy, thỉnh thoảng muốn một tình thương nồng nàn tựa như tình Vũ trao cho người thương, rồi người vợ. Những nỗi nhớ dài, những mong chờ dài, những xúc động chân thành nhiều khi yếu đuối.
Thốt nhiên muốn làm thơ bảy chữ, như xưa, như hồi mười mấy tuổi, con nít mà đã bồi hồi, thích kí ức xa xăm, và tình yêu cao thượng. Thơ thương thương, như thơ Xuân Diệu, hay thơ Lưu Quang Vũ, đọc mà thỉnh thoảng muốn khóc vì thương.
Là thời mà thơ con nít dồn dập và miên man, mạch này nối mạch kia, đều về những điều giàu nghĩ, ấm nóng, dài, và nhiều ước muốn. Bây giờ sao mọi thứ đều ngắn và nguội đi?
Em giấu gì ở đôi mắt của em
Khi anh hỏi những điều bí mật
Chiều rơi mãi những thầm thì rất ngọt
Em có là em của anh không?

Thứ Năm, 30 tháng 9, 2010

Văn sĩ béo

Văn sĩ không nhất thiết phải gầy gò, tuy gầy thì hợp tình hợp cảnh hơn, trông có vẻ hom hem quạt chả người lúc nào cũng chực tẽo đi vì nghĩ, nặn, bóp, quằn quại và kêu rên. Những văn sĩ béo không biết có rầu lòng lắm không vì nhỡ có gặp một độc giả hâm (hấp) mộ, thốt lên rằng: em cứ tưởng (anh) chị - ở đây xin phép đóng ngoặc anh để hở chị cho đỡ tủi cái thân nữ nhi bị khinh khi bao nằm cứ phải nằm trong cũi :D - thư sinh yếu liễu lắm kia. Hic, công nhận văn sĩ mặt tròn vo bụng phệ phệ nhìn có tướng quan tham ầm ầm, làm sao mà liên tưởng mảy may đến thơ văn mơ mộng mông nặng được nữa chứ.
Thôi nhưng mà nhà văn gầy thì người ta thương, nghĩ nhà văn nghèo, rách, thảm; chớ mà béo trương béo nứt lại dễ nghĩ cảnh con phe, ngồi điều hòa tay làm thơ tay chỉ đạo nhân viên :D Văn sĩ gầy mặc áo lụa cho đẹp, đặng mà béo mặc áo lụa dài dài trông bóng nhờn nhìn cũng muốn đứng xa xa.
Nói rứa chứ thời ni văn sĩ tinh tươm lắm rồi, béo gầy không quan trọng đã đành, mà càng làm kinh tế giỏi càng tốt, cái này nuôi cái nọ, càng sáng láng nhanh nhẹn hiện đại càng vui.
Bạn Bơ về vỗ béo và mở cửa tiệm đi nghen.

Mùa vừa vừa

Mùa thu phản động đến treo lửng lơ ti tí nắng ti tí mưa ti tí hồ hởi vào lòng người.
Mùa này buồn, hơi thảm thảm, nhưng cũng tí tởn, cũng vui.
Mùa này người ta chỉ ườn ra.
Mùa này thèm ngả ngớn, chui rúc. Nhất là hoa sữa tê phê lê mê ở một số nơi, làm lòng ứ đành.
Sau mùa mưa dài dài là đến mùa mưa vừa vừa, sách in không hăng hái hơn, mà vẫn toàn sách êm êm. Không biết đến mùa đông thì sao. Bây giờ lại chỉ ưa đọc sách khảo cứu tầm bậy, phân tích tầm bạ mới chết. Tự thấy mỗi ngày nuốt vài trang là giỏi như thần luôn, lười như đười ươi.
Dạo này nằm mơ, có lúc lại làm trỗi dậy cái ham muốn chuyển nghề ghê gớm. Trong mơ thấy mình gục khóc vì cái cuồng vọng là mình. Hi hi, vui phết, tỉnh dậy vơ váo đi làm, lại chui vào bao, ngày qua mùa, lần hồi, sờ sẫm, nhục.
Ngay cả bạn, bạn ạ, nhiều khi mình thấy bạn cũng không đủ sức níu mình lại, khi mình đã chán nản tất cả và muốn bỏ đi.
From Bơ ở một past rất xa, những khi tựa cửa chờ cơm: Yên 3 sầu sát nhân...

Thứ Hai, 6 tháng 9, 2010

thành abc thật

2. ý tưởng là một thứ quý hiếm, nên ý tưởng xa xỉ. nhiều bạn bị nhầm ý tưởng với sáng kiến hay sáng chế, rồi oánh đồng chúng lại với nhau. sự sao chép ý tưởng đến một cách tuyệt vời ở mọi nơi, nơi những sự - (khêu) - gợi - cảm - hứng đến liên tục, làm chúng ta cứ na ná nhau một cách tuyệt hảo :D ảnh hưởng ý tưởng là một trong nhưng (ám) ảnh hưởng làm vừa làm các bạn khổ tâm, nhưng cũng làm các bạn nghiện ngập nhất. như mình đây này, mình bị các bạn ám một cách ảnh lên được :D
5. sự lây truyền sẽ giúp giữ gìn và nuôi cảm hứng lớn lên, nhưng ý tưởng rồi sẽ bị truyền đi với tinh thần tôn thờ, ý tưởng không còn thiêng thánh và hồn nhiên nữa. đọc thấy nhiều sự cao ngạo trong những cuộc sao chép ngỡ - chỉ - mình - đẻ - được - ra - ý (bệnh) - tưởng.
1. không sao cả, bản thân mình là một cái giẻ gói đủ mọi thứ ảnh hưởng tạp nham, và một mớ các ý tưởng trộn trạo mơ mòng :D mình chả sống được nếu không được các thứ tạp nham bơm vào đầu óc mỗi ngày. chỉ tiếc cho các thiên tài, lắm lúc buồn quay quắt lên được vì phát hiện một cái gì không quý không hiếm trong những thứ các bạn dương dương và làm cho chúng mình mê hoặc.
4. ở Việt Nam, chỉ có sự thành thật là đáng biểu dương. đến điều này mà các bạn cũng cất đi, thì chúng mình còn biết xem gì?
3. thầy mình bảo buồn nhất là lúc tưởng mình nghĩ ra được cái gì hay ho, nghĩ mân mê cả ngày, viết mân mê cả đêm, rồi hỏi bác Gúc một cái, là lại thấy tụt dưới hố sâu lúc nào rồi.
6. cho nên, chúng ta chỉ còn sự thành thật, mà thôi.

Ngồi ở lòng mùa :D

Rồi thì khói quẩn quanh trên ruộng lúa, chiều mỏng mảnh và dài. Đó là chiều của những bao giờ?
Có rất nhiều cảm giác tự động đến đi, ngọt nhạt thơm tho lẫn lộn, nhưng mùa này là thế, nếu như trời không nắng lắm, hoặc khi sương xuống buổi chiều. Nhiều người chọn mùa để đi, hay mùa bắt người đi cho giàu thêm cái hoài cảm rưng rưng. Lạ thay cái mùa bắt người ta nằm xuống một cách nhẹ bẫng, mà lại ác độc, vì làm người đời có cái cảm tưởng bâng quơ mùa hợp với tan biến quá đi, rồi cảm giác đau đớn dần biến thành nỗi miên miên vô độ.
Trong một đỗi dài dài, người ta thèm nếm cuộc đời ở giữa thiên nhiên, ở đó cái gì cũng vừa xanh vừa úa vừa tàn lụi vừa trầm tư. Hợp với đôi chân không biết chạy, chỉ tha thiết muốn lướt bay.
Cuộc đời cho thêm nhiều cảm giác ở một người, nhưng cũng lấy đi của anh ta chút bình thường cuối cùng của tâm can. Không sao cả, anh ta chưa bao giờ muốn bất bình thường đến thế :D

Thứ Tư, 4 tháng 8, 2010

Hiện diện vắng

1. Lâu lâu không thấy một số bạn ngọ nguậy blog, cũng hơi buồn. Cứ ngó lên ngụp xuống chờ các bạn mà không thấy bóng tăm :D Các bạn bảo hiện diện vắng, nhảm nhí. Không thò mặt ra thì ai biết các bạn đang làm gì. Hay lại ngồi đếm đoán các bạn đang múa may chi chi trong hốc tối, rất là bí và mật nhé. Giàu tính trinh thám nữa :D Nói thực là nếu một người viết lâu lâu lặn đi đâu đó, có nguy cơ anh ta "mất mặt" theo đúng nghĩa đen của từ này hem? Rồi chúng ta sẽ quên anh ấy, và đi tìm một anh khác? Đời sống chữ nghĩa thật là sôi sục mà cũng buồn, không viết rất dễ bị lãng quên. Mà viết thì không phải lúc nào cũng ngon, có khi viết ra rồi còn bị quên nhìu hơn. Chi bằng ngồi im luyện linh đơn rồi lâu lâu nhả ra chăng? Hay tại đời sống zăn hóa nghệ thuật nhiều mảng quá, các bạn đi mãi võ hết năm chẳng chịu về, buồn thối ruột.
2. Người đọc mà ở trong tối thì ra răng? Mình thỉnh thoảng cứ lên rồi xuống, đọc rồi để đó. Không để lại vết tích gì. Người đọc mà như mình thì cũng buồn, các bạn lên mà ko có còm men thì các bạn lại xuống thôi, các bạn lại chán và bỏ mứa văn thơ :D
3. Tại mình già rồi, giờ chỉ có thể đọc, và không nghĩ gì cả. Thị phi lắm thì cái dốt và cũ của mình nó lòi ra sạch :)) Có thể mình chỉ đọc, và đọc thôi, được không?

Thứ Ba, 27 tháng 7, 2010

(nhảm) Nhí

Nhí năm nay 23 tuổi. Học xong đại học thì thất nghiệp. Bèn nhủ ở nhà viết blog. Định bụng làm nhà văn.
Nhí có thơ đăng Thiếu niên tiền phong năm 10 tuổi. Lớn tí nữa nhờ 10 cái truyện mà được một chân ở Hương Đầu Lâu của tạp chí tuổi tin. Thật là một cái tự hào của Bắc Kì.
Bốn năm bị trĩ trên giảng đường đại học làm não Nhí cũng trĩ nốt. Ngồi trước laptop không rặn được chữ, Nhí cho là tâm có tí chai sạn, bèn lên chùa cầu thanh tĩnh.
Ở chùa gặp tuyền rên rỉ vái lạy, thấy cuộc đời bĩ cực hơn cả trĩ, Nhí bỏ chùa về, dọc đường thấy toàn đài sen.
Nhí đọc tạp chí tuổi tin, muốn viết truyện thơ ngây, bèn đem truyện cũ thời Hương Đầu Lâu thêm mắm dặm trà sữa, đem gửi 10 lần không thấy hồi âm. Kết luận cuộc đời đã thơ ngây theo cách khác.
Quẫn kế Nhí đi thỉnh cao nhân. Cao nhân nói muốn giề cũng phải vô hội fan cuồng ta đã. Đáp vốn vô thần. Bèn bị đá đít đi. Nhí nói cao nhân cũng chỉ là thằng võ biền biết đá đít.
Uống trà đá xanh lưỡi Nhí thè vào cả văn. Nhí bảo trà chỗ này nhạt toẹt chỗ kia đậm toẹt, bỗng pết viu tăng vọt. Nhí nghiệm thấy chuyện vỉa hè tào lao đắt khách, bèn chăm chỉ sáng nhặt chuyện tối về lọc cọc.
Một đêm viết mải ngủ muộn, sáng dậy bỗng thấy râu tóc trắng toát, Nhí cuống cuồng tìm gậy chống. Chỉ còn thiếu điều làm lục bát. Nhí bỏ tùy tiện bút mua chip chip về nhai mỏi hàm một ngày mới thấy tóc chơm chớm xanh trở lại.
Nhí mở danh mục các loại giả - nhà, còn ối chưa thử mà người đã nát bươm. Toát mồ hôi hột đọc thấy nhà tiền phong, nhà văn hóa, nhà diễn giả, nhà kể chuyện... còn chưa sắm bộ.
Bèn viết một câu cảm khái: Bỏ chùa bỏ vãi bỏ chùa không. Bỏ mõ sư phải đi bán lòng. Ai mua lòng ơ...
Năm đó Nhí bán laptop lấy tiền vụn mua một xe doner kebab bán đầu viện văn, ngày ngày thung thăng xẻo xẻo cắt cắt nhồi nhồi xịt xịt, và đọc sách, và gặp nhiều cao nhân ăn bánh mì. Cuộc đời cũng có thể coi là hảo hớn.